Chúng ta là sinh mệnh cộng sinh, anh sinh em liền sinh, anh chết em liền chết

Changmin!!! Hyung hận em suốt đời – Chap 1 – 2


Chap 1

22h… ngày X tháng Y năm Z…

Tại  hộp đêm Survivor nổi tiếng…

–        Hyung! Anh đến rồi…

Changmin hớn hở vẫy tay gọi anh trai trong khi vẫn áp tai nghe điện thoại… Jaejoong nhoẻn miệng cười ra hiệu “cứ tiếp tục” rồi chậm rãi bước vào căn phòng bí mật của cả hai ở Sky hotel, sau khi cửa đã được mấy tên đàn em đóng lại một cách cẩn thận.

Thả mình trên Sopha, Jaejoong khẽ vươn vai ngã ngửa thân người về phía sau và nghiêng đầu ngắm đứa em trai dễ thương của mình… Trông Jaejoong bây giờ rất giống một cậu học sinh trung học bởi bộ đồng phục ngụy trang rất dễ thương. Vâng. Đấy là cách ngụy trang đã được cha cậu ngay từ những ngày đầu tạo ra để bảo vệ cho đứa con trai xinh đẹp của mình… Jaejoong đã vô cùng thắc mắc  tại sao cậu lại được khoác áo học sinh, trong khi đứa em trai nhỏ của mình lại là kẻ ra mặt nhỉ??? Thật khó hiểu cha cậu nghĩ gì nữa… Nhưng sau khi cha cậu chết mọi bí mật đã được giải tỏa một cách ngớ ngẩn qua chúc thư…

Trong chúc thư ông viết rằng… “Số của Kim Joong Kok ta thật là hẩm hIU Sinh được 2 con trai nhưng toàn bộ điều là uke thì thật tức muốn ói máu. Họ kim tuyệt tự mất rồi… Nhưng chuyện đã lỡ cũng đành chịu chứ biết thế nào… Số trời mà… Thế thì ta phải tìm đường binh cho con mình chứ… Để xem… Changmin là thằng quỷ nhỏ… Xảo chúa chổm nên không đáng lo lắng lắm. Nó lại biết yêu đương sớm… vớ đâu thiệt hay được một thằng mafia người Hàn sống ở Mĩ danh tiếng sừng sỏ lắm… Vậy là nó yên thân rồi!… Chỉ còn lại Joogie xinh đẹp của ta!… Vâng!… Hai đứa con điều xinh đẹp giống mẹ nhưng Jaejoong là giống mẹ nhất!  Vợ ta – Chaeyon thật khéo sinh làm sao!!! Ha ha…  Nhưng Jaejoong đẹp thế mà ta để nó tàn tạ trong thế giới đãm máu này thì thật không cam tâm chút nào … Khổ thân hơn là Joongie của ta lại mắc cái chứng lạnh lùng nữa!… nên việc tìm chồng cho nó dựa hơi kể ra thiệt khó như lên trời… Chậc!!!… Chậc!!!… NHững thằng xã hội đen chẳng hợp với nó đâu… Cho nên ta đành phải để những thằng “chân chính” của thế giới bình thường thử sức chinh phục “ác quỷ ẩn nấp sau nụ hoa” này thôi… Nhưng ta đã tính sai hay sao nhỉ???… Kết quả thử nghiệm sau một tuần cho Jaejoong mặc đồng phục trung học đến trường là hơn hai phần ba nam sinh của trường điều bị thương tật một cách vô cùng bí ẩn… Có số còn thê thảm hơn phải nhập viện điều trị trong tình trạng rất thương tâm thật chẳng dám nhìn nữa…  Lạy chúa!!! Dù con đã cố loại trừ những tình huống rủi ro nhất… Nhưng cũng xin hãy cứu vớt cho những linh hồn tội nghiệp đó sau khi chúng đã thử sức cua Joongie của con!… Và xin chúa hãy mở rộng lòng nhân cho Joongie của con sớm tìm được một ngọn lửa như lửa thiêng cao nguyên để đốt cháy cục nước đá trong ly… úy nhầm! Trong lòng của nó… Amen!!!”

Và sau khi viết xong thì ông lăn đùng ra chết, không kịp trối trăn thêm gì nữa…

Vớ vẫn thật! Bố già lo hão chết phứt đi là đúng rồi. Jaejoong thầm chửi. Hm! Sao ông ấy lại dám bảo con trai ông chỉ toàn uke chứ. Thằng Min là sai lầm coi như bỏ… Jaejoong này thì chưa chắc đâu!… Hm!!! Uke hử?… Chết cười!!!…Tôi sẽ cưới “vợ” cho ông xem… bố già khoan đầu thai nhé!!!

–        Hyung! Anh chờ có lâu không? Em xin lỗi… Tại thằng chồng em lôi thôi quá… Mới đuổi nó về Mĩ hỗi nãy mà bây giờ bảo nhớ rồi… Thứ chi  dại trai phát ớn!!!

–        Hm! Cậu thì sướng rồi. Chồng cưng thế còn bị cậu chửi thì đúng là… Số thằng Bum sao mà khổ…

–        Ha ha… Hyung có muốn sướng như em thì cũng nên tìm một tấm chồng đi… Lúc đó tha hồ đì nó, hành hạ nó…

Jaejoong phẩy tay:

–        Dẹp! Hyung mày không bao giờ nằm dưới đâu… Chồng gì mà chồng!

Changmin tíu tít ngồi xuống cạnh Jaejoong nói:

–        Nằm dưới khỏe thí mồ… NHưng huynh muốn cải số thì cứ cải! Em ủng hộ hyung mà!

–        Ngoan!

–         Hyung à! Phi vụ lần này hyung tính toán hay thật… Chúng ta win rồi. Nên ăn mừng hyung nhỉ?

–        Ăn mừng thế nào?

Changmin nhe răng nham nhở:

–        Ăn uống, nhậu nhẹt, mở Party thì xưa quá…  Với lại anh em mình đâu có đối xử tệ với đàn em… Thành ra chỉ ăn mừng cho huynh thôi… Hì hì… Em  biết hyung muống chứng tỏ chí khí nam nhi cho cha thấy lắm, nhưng lại chúa ghét con gái , và cũng lại không thích làm uke… Mà như vậy thì vẫn chưa khẳng định được hyung có thể làm seme đâu…. Chỉ còn một cách…

Jaejoong nhướng mày:

–        Cách gì???

Changmin búng tay cái tách:

–        Tìm uke và “bóc tem” nó!!!

–        Chuyện vớ vẫn… Giờ hyung không rảnh!!!

Changmin nhăn mặt trề môi:

–        Aishhh! Hyung!… Hyung không rảnh hay huynh sợ tình huống: đứng trước một người xinh đẹp và hấp dẫn như huynh… Cả một uke cũng muốn trở thành seme để rape ngược huynh huh???

Jaejoong bị gải đúng chổ nên có phần nhột nhạt. Hm! Thú thật là cậu có sợ điều đó xảy ra lắm Vì cậu biết nhan sắc trời cho vốn có của mình mà… Đã nhiều lần cậu cũng định thử rồi nhưng rốt cuộc không có can đảm… Nhưng… Thú nhận thì ê mặt với thằng Min sao? Hm!!!… còn lâu!!!… Jaejoong sửa lại áo cao giọng:

–        Ai nói thế? Chẳng qua… hyung mày chưa muốn vội đấy thôi!!!

Changmin phẩy tay:

–        Xì!… Em là em hyung đấy, đừng ra vẻ… Mà thôi… chính vì em là em trai hyung nên em sẽ giúp huynh làm seme đến cùng…. Chậc!… Đừng có lộ cái đôi mắt chó con đó ra với em khi cái đuôi hyung còn là đuôi cáo chứ… Hm!!!… Đây!… Đây là chìa khóa phòng… Em đã tìm cho huynh một uke đúng nghĩa trăm phần trăm rồi… với con mắt của em thì hyung yên tâm chuyện sơ suất rằng uke kia sẽ rape ngược lại với hyung. OK?

Jaejoong cầm lấy chìa khóa do changmin đưa nhíu mày hỏi:

–        Phòng số… 96 à???

–        Dạ?… À… Ừm… Chắc đúng 96 ạ!!!

–         Ừm… Có thật uke trăm phần trăm không đấy???

–        Thật! Tên này mới ra nghề… cũng như hyung hơi bị chứng hoang tưởng… Á… em nhầm… Hyung… hyung cất dao đi… ha ha ha ~ ~ ~… Hắn bị chứng hoang tưởng làm uke!… Thức cũng muốn làm uke, ăn cũng nghĩ là uke, cả đi vệ sinh cũng uke nốt huynh ạ!… Lúc nào cũng chỉ muốn làm uke mà thôi… nên huynh không phải sợ rủi ro… Với lại chuyện này đối với hắn cũng là lần đầu nên càng chắc chắn hơn…

–        Hm!… Ngoại hình thế nào???

–        Mười tám tuổi, là sinh viên… Người nhỏ nhắn, trắng trẻo, dễ thương lắm. Một điều quan trọng hơn là hắn không mạnh bằng huynh đâu!

Jaejoong nắm chặt chìa khóa trong tay cười đắc ý:

–        Hô hô… Tốt lắm… Changmin! Hyung sẽ cho em thấy chí khí nam nhi đích của nhà họ kim chúng ta… gì mà toàn uke chứ? Bố già… Ông ở dưới địa ngục cố ngoi lên xem đêm nay con trai của ông làm seme nhé… hô hô…

Changmin bỗng rút khăn lau nước mắt nhìn anh trai cảm động nói:

–        Hyung thật có dũng khí!!!… Cố lên hyung! NHà họ Kim giờ chỉ còn trông cậy vào hyung! Hyung làm seme thành công thì thế nào cha ở dưới địa ngục linh thiêng cũng yên lòng nhắm mắt!!! Cả em cũng được thơm lây nữa!!!

–        Hê hê… Yên tâm! Cứ trông đợi vào huyng!  Seme Jaejoong fighting!!!

–        Fighting!!!

…………………….

Cùng giờ… có một cuộc điện thoại đường dài từ Thụy Sỹ, cũng diễn ra tại một trong những vòng VIP của Sky hotel…

–        Anh Hai!!! Anh hai khỏe không???

–        Junsu à? Ha ha ha… Anh Hai khỏe! Vợ chồng em thế nào???

–        Em và Chunnie ổn ạ! Anh hai à… Quà hôm trước em gửi sang anh hai thấy thế nào? Chơi có vui không???

–        Ừm! Vui… Nhưng mai môt đưng gởi cho anh hai nữa…

–        Sao vậy??? Anh hai chán sex rồi à??? Em vừa mới gửi cho anh Hai một món lạ nữa đấy…

–        Hm??? Lần này là hoa hậu hay ngôi sao của nước nào nữa đây??? Anh Hai ngán đàn bà tới cổ rồi nhóc ạ…  Đừng lo cho anh hai nữa… Chuyên tâm vào với chồng em đi…

Bên đầu dây kia có sự chuyển máy…

–        Em Chun đây anh Hai! Vợ em tuyệt lắm… rất lo lắng yêu thương em… Bọn em chỉ lo cho anh hai thôi… anh hai cũng nhanh kiếm vợ đi…

–        Ha ha… anh hai chưa thích bị gô cổ như chú đâu!!!… Công việc thế nào???

Lại có sự chuyển máy… Giọng của Junsu càu nhàu:

–        Anh hai à! Gác công việc một bên đi! Giờ này bên Hàn đáng lí anh hai nên đi nghỉ ngơi giải trí mới đúng… Em gửi quà qua rồi, anh hai phải nhận mới được… không là em giận anh hai luôn!!!

Yunho phì cười lắc đầu:

–        Rồi rồi!!!… Quà gì đây huh???

–        Em đã sắp xếp hết rồi… Lần này không phải con gái nữa đâu… hì hì… Anh hai chỉ cần đúng 15 phút nữa đến phòng số 96 Sky hotel và nằm chờ thôi… Chúc anh hai có một đêm thật vui vẻ… Ue kyang kyang… Bye anh hai!!!

–        Bí mật nhỉ??? Được! Anh hai cám ơn Junsu bé bỏng của anh hai! Hai đứa cũng vui vẻ nhé… Bye!!!

Yunho dụi điếu xì gà vào gạt tàn… anh nhìn xuống chiếc đồng hồ trên tay rồi nhếch môi cười vớ lấy chiếc áo khoát đứng lên bước ra khỏi phòng…

– Hm! 96 Sky hotel…

Chap 2

Jaejoong  nắm chặt chiếc chìa khóa trong tay ung dung bước vào thang máy hướng lên tầng 15 của khách sạn… Changmin rút khăn vẫy vẫy theo để cổ vũ… chợt điện thoại cậu rung lên một hồi chuông vô cùng thân thuộc. Changmin quay trở vào phòng uể oải áp tai nghe:

–        Gì nữa đây…  Honey???

–        Vợ ơi! Anh nhớ em… hu hu…

–         Kibum!!! Anh mới lên máy bay có năm tiếng thôi đấy… Em biết là anh rất nhớ em… nhưng đừng hở cứ là điện thoại khóc lóc với em chứ???

–         Hi hi… Vợ à! Anh sắp về lại Hàn làm phi vụ mới rùi… Lần này, anh  sẽ hợp tác với Jung Yunho đấy…

–        Ô Thế à! Em cũng định bàn với Jaejoong hyung bắt tay thử với tên chủ tịch Jung bên đó đây. Nghe nói hắn rất sòng phẳng, quân tử… nhưng… hình như có máu dê nặng lắm thì phải… Honey đi trước thám thính nhé…

–        OK!… Ô la la… THế là sắp được gặp vợ yêu rồi!… Yaeh…  Năm tiếng anh đi xa… bé có nhớ anh không???…

–        He he… Đương nhiên là người ta nhớ ông xã yêu nhiều rồi!… Vậy… Bao giờ ông xã về với “bà xã” nè???

–        Hô hô… Anh về tới rồi và đang ở ngoài cửa nè em yêu!!!

–        Hả???

–         Mở cửa cho anh nào…

Changmin há hốc bước ra mở cửa… Cậu như không tin vào mắt khi nhìn thấy thằng chồng của mình sau chỉ mới có năm tiếng chia tay trên sân bay… Kibum lao vào bế xốc Changmin  lên xoay hết mấy vòng rồi loạng choạng ngã ầm ra thảm… Hic! Hắn quên rằng vợ hắn đô hơn hắn và cao hơn hắn cả một cái đầu mất rồi… xuýt xoa chổ đau, hắn hốt hoảng hỏi han vợ:

–        Em à! Anh xin lỗi… em không bị thương chứ???

Changmin lắc đầu , rồi lôi cổ áo chồng lên sừng sộ:

–        Chuyện này là sao??? Phi cơ mới cất cánh có năm tiếng mà anh đã quay lại là thế nào huh??? Anh lại nhảy dù nữa phải không???… Dặn bao nhiêu lần rồi???… Có biết nguy hiểm lắm không hả??? anh muốn tui làm góa phụ hả? hả??? Thằng chồng mắc dịch???

Kibum cười cầu tài nói:

–        Em à! Đừng nóng!… Lần này anh ngoan mà… nghe lời vợ mà nên anh đâu có nhảy dù nữa…  Tại anh nhớ em quá mà lại vừa có phi vụ mới đột xuất… nên… nên mới sai đàn em cướp máy bay, khống chế phi công bảo hắn  quay máy bay trở lại Hàn… Nhưng vợ yêu yên tâm… mọi chuyện ồn ào đó anh cũng đã giải quyết êm xuôi hết rồi… Em đừng la anh tội nghiệp mà bà xã!!!… Bà xã à ~ ~ ~ !!!

Changmin hầm hè lườm nguýt chồng thêm một hồi rồi đột nhiên nhoẻn miệng cười thật tươi, câu cổ, hôn đánh chụt lên má Kibum một cái, nũng nịu:

–        ~ ~ Honey ah ~ ~!!! Em nhớ anh…

Kibum ranh ma gồng hết sức lực ném mạnh Changmin lên giường rồi nhoài người theo… Hắn phủ một trận mưa hôn lên khắp mặt mũi của người vợ xinh đẹp và dừng lại ở một nụ hôn môi thật bạo liệt… Tay hắn nhanh nhẩu  luồn lách một hồi cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ vĩ đại là “show tất cả hàng” của vợ hắn ra trước mặt hắn… Changmin thích thú với những cử chỉ vuốt ve gấp ráp của chồng… Cậu rên lên thõa mãn khi cảm nhận cái của mình đã nằm gọn trong miệng của kibum, và được lưỡi của hắn quấn lấy chăm sóc một cách cẩn thận…

–        A… Uhm… Bummie à… em… Arhg…

–        ….

–        A… God!!!… Em đến rồi đấy… AAAaa…..

–        Rất… rất tuyệt vời…

Kibum mỉm cười đưa lưỡi lếm nhẹ môi trên- nơi còn vương vãi một vài giọt tinh yêu thương  của Changmin… Hắn cởi toàn bộ quần áo của mình ra và nháy mắt nhìn cậu thật điệu, bảo:

–        Vợ yêu à ! Đến lượt em phải chịu khó rồi…

Changmin bĩu môi nhưng cũng lật người nằm sấp lại… Cậu mỉm cười khúc khích khi Kibum cắn nhẹ lên vành tai của mình và di chuyển những nụ hôn xuống chiếc cổ…

–        Hm!!!…

Cậu khẽ cắn môi khi có một chút dấu hiệu bị xâm nhập…

–        AAAAAAAAAA….

Cậu gào lên khi Kibum thật sự đẩy nhịp dập đầu tiên… Toàn thân Changmin như đông cứng lại… nhưng  chỉ phút chốc sau cậu đã trở lại bình thường vì những tiếng thủ thỉ yêu thương bên tai và những cái vuốt ve thật mãnh liệt nơi hạ bộ…

–        Arhm… Ư…

Cái đau dần lui đi… niềm thõa mãn đến… Changmin không ngừng rên rĩ, và chuyển động ngày càng nhịp nhàng theo từng cú đẩy của Kibum….

Chợt chuông điện thoại reo vang giữa phút giây nóng bỏng nhất….

“~ ~ ~ Boo Jae đang gọi … Boo Jae đang gọi… ~ ~ ~”

Changmin cắn môi, cố sức mở điện thoại ra:

–        … Ư… Alo?… Gì…  Vậy hyung???… uhm…

Đầu dây bên kia thảng thốt:

–        Minnie!!!… Tên uke mà em nói… sao hyung thấy không giống chút nào với lời miêu tả hết vậy hả!!!…

Changmin chống tay nhướn người lên hổn hển thở:

–        … Phù!… Phù!… Sao lại thế?… Ư … Arh…

–        Hừ!!!… Uke “Nhỏ nhắn trắng trẻo dễ thương…” cái con khỉ á!!!… Trông hắn như con gấu… to gấp hai lần huynh… người nâu đồng… môi dày bĩu bĩu… cái mặt cau có lầm lì trông mới phách lối làm sao… Hm!!! Gì mà trông không mạnh hơn hyung chứ???…  Cóc khô… hắn vật hyung một cũng cái đủ chết rồi… Em làm ăn cái gì thế hả??? chẳng những thế… Hắn còn giở cái giọng như ông chủ bảo hyung mày “đến đây” với hắn kìa… Grừ! Tên khốn kia… nếu ông mày đem theo súng thì mày toi nãy giờ rồi… Changmin!!!… Em đang làm gì mà rên thê lương thế??? Có nghe hyung không???… Changmin!!!

Kibum ôm lấy eo vợ và tăng tốc…Changmin gào lên:

–        Arg… Kỳ vậy???… Em đâu có… Ư… tìm nhầm đâu… Trước khi đưa chìa khóa cho huynh em còn cẩn thận đến phòng 69 kiểm tra trước mà… A… Urg… nhanh lên honey!!!… Arg…

–        Cái gì??? Phòng 69??? Sao ban nãy mày bảo 96???…

–        Hộc! Hộc… Em bảo 96 hồi nào???… Arh… uh…

–        … Chết tiệt! Huyng quên mày có tật hay quên… mày hại hyung rồi… Ha ha… Xin lỗi ông anh… Nhầm lẫn thôi… xin phép… không làm phiền ông anh nghỉ ngơi nữa… A… làm gì thế hả???… Grừ…

Changmin cắm môi ngăn tiếng rên của mình hỏi:

–        Gì… nữa vậy hyung???… hyung…

–        AAAAAAAAAA… changmin!!! Cứu hyung với!!!… Hắn định rape hyung!!!….. Cứu!!!

Tút… tút… tút…

–        Ư… Lạy chúa!!!… Hy… hyung!!! Tên nào đó mà rape được hyung thì em dám cá hẳn cũng không phải người bình thường đâu… Em xin lỗi!!! Nếu hyung bị rape thật… thì… cái số làm uke của hyung… có lẽ… đã được mặc định rồi… AAAaaaaaaaaaaaa………….!!!

Changmin hét lên, phóng một làn tinh dịch ra niệm khi Kibum đẩy sâu dương vật vào trong cậu và cũng đã giải phóng toàn bộ bên trong đó… mồ hôi nhẽ nhại khắp cơ thể…Cậu gục xuống vì kiệt sức…

– Mệt quá!!!

Muốn nói gì nào ^^~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s