Chúng ta là sinh mệnh cộng sinh, anh sinh em liền sinh, anh chết em liền chết

Who sleep with me??? – Chap 5


CHAP 5

Tiệm áo cưới Heaven

“Tôi không biết mấy cái này đâu. Cậu chọn đi!” – anh đẩy một đống cuốn album áo cưới cho cậu

“Anh muốn mặc vest hay váy cưới?” – cậu nhìn anh. Ngày thứ hai có vẻ đã đỡ ngượng hơn nhiều. Họ bắt đầu đi mua sắm và chọn đồ cưới

“Tất nhiên là vest. Tôi là chồng cậu đó!” – anh thấy mình nói hớ đâm ra sượng. Vậy mà cậu chỉ cười nhếch môi cúi xuống xem hình trong album

“Vâng! Mời hai anh vào phòng thử đồ luôn. Chúng tôi sẽ mang lễ phục vào ngay” – tiêp tân đưa họ vào hai phòng thay đồ khác nhau.

30 phút sau

Cạch
Cạch

Họ bước ra một lúc rồi nhìn nhau, cũng không ai nói lời nào cứ thế mà nhìn nhau thôi. Lễ phục đúng là khác với vest thông thường, màu trắng và hạt cường tô điểm nước da vốn trắng của JaeJoong lên đỉnh điểm của nổi bậc. Vest đen phong cách làm đậm chất đàn ông cũng như làn da rám nắng manly của Yunho.

Nếu chỉ riêng lẻ JaeJoong đứng sẽ nổi và ngược lại với Yunho cũng thế. Khi họ đứng khiên vẫn sẽ nổi chỉ là…. . khi họ bước bên nhau cùng chung một chỗ thì trắng và đen sẽ đồng lọat tô điểm cho nhau khiến cả hai sẽ nổi bậc gấp bội. Cái gọi là đồng điệu tương phản là vậy.

“Woa ~ thật là đẹp hai người xứng đôi quá!” – chị tiếp tân chạy đến chỉnh sửa một chút giúp họ. Make up cũng đã xong. Họ cần lên lầu để chụp ảnh cưới. – “Chúng ta lên lầu thôi! Thợ chụp ảnh đả chờ sẵn” – tiếp tân đưa họ lên lầu.

Một không gian khác được chia ra nhiều ngăn với nhiều phong và bối cảnh, mục đích là phong nền giúp họ tạo dáng thật chuẩn.

“Xin chào tôi là Marco thợ chụp ảnh chính cho hai vị hôm nay” – thợ chụp ảnh bắt tay họ – “Xin hỏi ai là chồng, ý tôi là…” – như hiểu ý người thợ Yunho mỉm cười với chú ấy

“Là tôi! Tôi tên Yunho”

“Vậy cậu JaeJoong sẽ ngồi trên ghế đó. Còn anh Yunho sẽ ngồi trên thành ghế nắm tay cậu ta” – thợ chụp ảnh chỉ vào cái ghế đỏ đặt giữa phong cũng màu đỏ dưới chân tòan là bong bóng.

JaeJoong ngồi vào ghế ngay ngắn, Yunho cũng ngồi trên thành ghế nhưng người anh cứng ngắt không tạo dáng được

“Chú rể chòang tay qua vai và nắm tay vợ mình đi chứ” – thợ chụp ảnh bắt đầu bấm máy liên tục miệng vẫn họat động để kéo họ lại gần hơn

“Anh có biết một tấm hình đến cả trăm won không hả?” – JaeJoong khẽ nói khi thấy anh cứ như tượng

“HẢ?” – anh há hốc

“Chụp cho đàng hòang đi”

Yunho chòang tay qua vai cậu để hờ lên đó, tay còn lại nắm tay cậu đặt lên đùi mình.

“Cười nào, hạnh phúc lên chứ. Anh Yunho tập trung, đừng căng thẳng…tốt…. tốt”

Họ thay đồ và chụp nhiều phong nền khác nhau, từ khoát vai, nắm tay đến ôm eo là cùng.

“Ok vài tấm cuối sẽ chụp hai người hôn nhau, tấm hình này chúng tôi sẽ tặng một khổ lớn để treo đầu giường trong phòng ngủ của hai vị” – thợ chụp ảnh giải thích với họ cảnh chụp

“Hôn hả? Thôi đi” – Yunho ngại ngùng gãi gãi sau gáy

“Anh cứ nói tiếp đi!” – JaeJoong phớt lờ anh

“Cảnh đầu là anh Yunho ôm eo cậu và cậy câu lấy cổ anh ta. cả hai sẽ hôn nhau thật dịu dàng. Thật ngọt, ok!”

Họ vào vị trí phong nền JaeJoong câu lên cổ anh một cách nhanh chóng không ngượng hay xấu hổ như anh. Yunho vẫn đứng yên không dám đụng đến cậu.

“Anh có phải là đàn ông không? Sao giống đàn bà con gái vậy?” – cậu nhìn vào mặt anh hỏi

“T…tôi…là đàn ông thì sao? Liên quan gì? Giống đàn bà gì?” – anh cà lâm như gà mắc tơ

“Chụp lẹ đi còn đi mua đồ nữa, mất thời gian quá!” – cậu siết cổ anh chặt hơn kéo sát hai cơ thể vào nhau, ngực họ chạm nhau rồi.

“Anh Yunho ôm eo đi nào!” – thợ chụp ảnh vẫn cầm máy để không bỏ lỡ cảnh đẹp nào

Yunho ngượng ngùng từ từ ôm lấy cái eo siêu chuẩn của cậu. Anh một lần nữa công nhận eo cậu quá ư là thon nó không nhỏ xíu như con gái cố giảm cân cũng không to xù như đàn ông. Nói sao nhỉ nó săn chắc và rất vừa tay da thịt đầy đủ.

“Hôn nhau nào! Anh Yunho cúi xuống một chút, nhắm mắt và cảm nhận nụ hôn tình yêu của cả hai đi nào!”

“Chụp hư là phải chụp lại đấy” – cậu đe dọa, cả hai từ từ nhắm mắt môi tiến đến môi và chạm nhẹ vào nhau. cảm giác mềm mềm ấm ấm lan truyền vào nhau, thật dịu dàng.

“Ok tốt…. đúng rồi tốt lắm. Cứ giữ như vậy, ok!” – tiếng nói thợ chụp ảnh vang lên Yunho lập tức buông cậu ra quay chô khác – “Khi nào hình xong tôi sẽ gửi đến nhà hai vị ngay”

“Cám ơn anh đã cố gắng” – cậu bắt tay thợ lần nữa trước khi cả hai quay xuống thay đồ

Thứ cần mua sau cùng là nhẫn cưới, thứ không thể thiếu được.

Cửa Hàng Trang Sức

“Xin hỏi hai vị cần gì?”

“Nhẫn cưới có hàng mới không?” – JaeJoong nhìn dọc cái tủ kính

“Vâng! Nhẫn cưới năm nay được yêu chuộng nhất là kiểu này. Chúng tôi vừa đặt thêm hàng cho tháng này” – nhân viên đặt đôi nhẫn bạc kim cương đính quanh chiếc nhẫn, đơn giản nhưng sang trọng. – “Nhẫn này chủ đích là khắc tên lên trên nó” – cô chỉ vào khỏang trống nhỏ chính giữa được những viên kim cương sáng bóng vây quanh

“Được không?” – cậu quay sang hỏi anh

“Mắc lắm” – anh nói nhỏ, khẽ lắc đầu

“Lấy nó!” – cậu mỉm cười với nhân viên

“Vâng chẳng hay hai vị muốn khắc tên gì vào?” – cô nhân viên lấy giấy bút ra sẵn

“YunJae” – cậu đáp

“Vâng, ngày mai chúng tôi sẽ giao nhẫn đến nhà cho hai vị, chúc hai vị hạnh phúc” – cô đưa biên lai và nhận tiền từ cậu – “Cảm ơn quý khách đã ủng hộ”

Tiệc Cưới Kim gia

Lễ cưới trang trọng diễn ra ở Khách sạn sáu sao được ông Kim bao trọn khách sạn để khách ở xa có thể ở lại qua đêm. Bàn tiệc linh đình bia rượu thả thơi, may sau đám dân anh chị hôm nay cũng không bộc lộ cá tính của họ chỉ đơn thuần lớn tiếng chúc tụng vậy thôi.

Theo lễ Yunho và JaeJoong phải đi từng bàn chụp hình và mời rượu.


Đám tình địch

“Yunho cậu tốt số lắm nhé! Tôi đây đã đeo theo JaeJoong bốn năm rồi mà không được cậu ấy nhìn lấy một cái. Ly này…. ” – gã đưa cho anh ly rượu đầy – “…coi như tôi chúc anh và JaeJoong trăm năm hạnh phúc”

“Cám ơn!” – Yunho nhận ly và uống. Thật ra anh chỉ uống nửa ly và đưa còn lại cho JaeJoong xử, tửu lượng anh kém hơn cậu rất nhiều. Lần trước không phải vị trúng thuốc dễ gì anh đè được cậu.

“Yunho…ợ…t. . tôi yêu JaeJoong…. hơn cậu…. mà sao JaeJoong chọn cậu nhỉ…ợ…” – gã tiếp theo say bí tỉ đứng không vững mà cũng gắng đưa ly rượu cho anh – “…cậu. . ợ…may mắn lắm…ợ…cậu mà dám…. phản bội…ợ…JaeJoong…. t…tôi giết cậu…ợ” – gã nâng ly lên – “…ợ…uống nào…hạnh phúc nhé…tình yêu…ợ của anh”

“Cám ơn!” – ngoài câu này ra Yunho chẳng biết nói gì hơn

“Nhiều chuyện, câm đi!”

“Jung Yunho! Tôi đã cho người ám sát anh nhưng đều thất bại, coi như anh cao số. Tôi giao JaeJoong lại cho anh, anh liệu mà yêu thương cưng chiều cậu ấy. JaeJoong mà mất cọng lông nào tôi sẽ bâm nát anh ra đó”

“Tôi biết rồi hề hề” – anh cười xòa, sống lưng anh tê cứng rồi.

“Im đi! Muốn bị cắt lưỡi không?” – JaeJoong trừng mắt nhìn người vừa hâm dọa Yunho

Bàn nam cuối cùng cũng xong. Anh thở phào nhìn qua bàn nữ chắc dễ chịu hơn.

“Ra đây là Yunho oppa ~ nghe danh đã lâu ~” – cô gái mặc váy đen bước đến gần anh dựa hờ vào thì thầm nhỏ – “Anh chắc phải mạnh lắm nhỉ! Em rất muốn thử cho biết. Rảnh thì gọi em nhé ~” – cô nhét cái card danh thiếp vào túi áo vest cho anh – “Cùng uống chúc mừng nào” – cô nâng ly cùng anh

“JaeJoong opa sao anh nỡ bỏ tụi em mà đi lấy chồng…huhu…. tụi em biết làm sao đây?” – đám con gái bắt đầu vây quanh cậu sờ mó

“Mấy cô say rồi để chúng tôi đưa lên phòng nghỉ ngơi” – ngay lập tức đám đàn em của cậu đã kéo mớ bồng bông đi khỏi tiệc

Đám cô chú

“Thằng này là Yunho à?” – ông già tóc bạc mặc bộ đồ tòan thêu rồng chắc vai về cao lắm – “Đúng là có tướng đại trượng phu, thảo nào chinh phục đượcJaeJoong của chúng ta. Nào uống với ta vài ly đi” – ông cười khà khà cầm cả chai tu lên miệng, già mà còn quá gân khiến anh không khỏi thán phục.

“Nhóc con! Nhớ cho kỹ. JaeJoong mà có uất ức gì thì mày cũng như cái gì này” – Crắc – một lão thứ hai bóp nát ly thủy tinh trong lòng bàn tay

“Dạ…con…con biết” – anh gật gật lia lịa

“JaeJoong à, dì năm đây chẳng có gì cho con. Dì cho con khu B bên phố cũ coi như của hồi môn. Con và chồng con cứ lấy làm gì tùy thích” – bà cô bôi môi son đỏ rất dày vỗ vai cậu

“Dạ con cám ơn dì năm!” – cậu giật giật tay áo anh ra hiệu

“Dạ con cám ơn dì năm!” – anh nói theo cậu và mời rượu bà

“Phù…” – anh ngồi xuống bàn mình nghỉ ngơi, mặt anh đỏ rần lên vì say rồi

“Yunho con uống chút trà giải rượu đi” – bà Jung đưa ly trà nóng cho anh

“Minnie đâu mẹ?” – anh quay qua quay lại

“Mẹ đưa nó lên phòng cho nó ngủ rồi” – bà ngồi cạnh anh

“Mẹ có giận không?” – anh đặt ly trà xuống bàn, khẽ nắm tay bà

“Khờ quá sao lại giận” – bà vuốt má anh – “Mẹ biết gia đình JaeJoong làm nghề gì nhưng họ đều chân thành trong tình cảm, miễn sao con hạnh phúc là được”

“Là con không tốt đã là ra chuyện không thể cứu dớt” – anh thờ dài

“Thằng này, con nhìn xem” – bà chỉ về phía JaeJoong vẫn đi qua đi lại mời rượu mọi người – “Thằng bé đó tuy khác lạ nhưng nó rất dễ thương và quan tâm người lớn tuổi. Mẹ biết nó sẽ làm con hạnh phúc mà. Con cũng phải đối xử tốt với nó đấy nhé!”

“Mẹ…”

“Được rồi uống trà đi! Tiệc sắp tàn rồi. Mẹ lên xem Minnie” – bà vỗ tay anh vài cái rồi bỏ đi

/Làm sao con hạnh phúc khi người con yêu không phải là JaeJoong hả mẹ?/

END CHAP

Muốn nói gì nào ^^~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s