Chúng ta là sinh mệnh cộng sinh, anh sinh em liền sinh, anh chết em liền chết

Who sleep with me??? – Chap 2


CHAP 2


Sáng hôm sau

“Ông chủ tôi xin mà huhu………. . “

“Cậu đừng làm vậy! Tôi cũng khó xử lắm”

“Tuy tôi mới cho ông có một tuần thôi nhưng hãy nể tình tôi chăm chỉ không tham lam, cũng không làm ai mít lòng chỉ duy có lần này thôi”

“Có trách thì trách ông trời lại để cậu đụng đến nhà họ Kim”

———————-Flash Back——————–

Hắn cựa mình thức giấc vào thật sớm vì thói quen và vì cơ thể tràn đầy sảng khoái. Bấy giờ hắn mới nhìn cái lưng trần bên cạnh mình, còn chi chít đầy dấu hôn – chứng cứ tội lỗi tày trời của hắn. Hoảng hốt hắn không biết làm gì nữa, mọi chuyện đến quá nhanh lúc đó lỡ…. trót dại thôi!

Nhưng trước tiên hắn nên về tiệm trình bày với ông chủ, cả đêm hắn bỏ việc mất rồi. Nghĩ vậy hắn gom quần áo chạy vào phòng thay đồ tắm rửa cho sạch những gì còn xót lại trên thân thể, không chỉ dấu hôn mà còn những vết khô cứng mà ai cũng biết từ ai mà ra.
Quán ăn Nhật

“Đêm qua cậu đi đâu vậy?” – tên quản lý cùng ông chủ đang xem lại thu chi của tiệm vào sáng sớm vì chiều quán mới mở cửa. Quán này chủ yếu là dân xã hội đen đến nên mở cửa từ buổi chiều đến sáng là hợp lý nhất.

“Dạ tôi…tôi đưa vị khách say kia đi mướn khách sạn dùm” – hắn bối rối

“Vậy sao quần áo rách tả tơi thế này? Mà cậu đưa ai? Người đó tên gì?” – ông chủ hỏi

“Dạ tôi không biết. Là vị trong phòng VIP số bốn mặc vest trắng”

“TRỜI!!!” – cả tên quản lý và ông chủ quán đều hoảng hốt đi đến trước mặt hắn

“???”

“Tôi hỏi cậu, cậu nhất định phải trả lời thật” – ổng chủ nghiêm nghị nhìn hắn

Gật gật

“Cậu và người đó có xảy ra quan hệ…. xác thịt”



Gật gật

“C…cậu nằm trên hay dưới?” – mặt ông chủ biến sắc trắng trắng, mồ hôi hột đổ hai bên thái dương

“Dạ…. ” – hắn ấm úng

“Chuyện này liên quan sống chết đấy” – quản lý chem vào



“Trên ạ”


RẦM

“Cậu phạm sai lầm lớn nhất trong đời mình rồi” – ông chủ ôm đầu

“Kim JaeJoong con trai lớn của trùm buôn lậu Kim Ji Won. Không chỉ nổi tiếng đẹp đến trai gái đều mê mà còn thông minh sắc sảo, xử lý tính huống nhanh tài tình. Tính tình rất kỳ quặc không ai biết trước được cậu hai Kim sẽ làm điều gì cả. Xưa nay cậu Kim không nổi tiếng chơi bời nhưng cũng có quen nhiều cô người mẫu nổi tiếng, với oai phong của bậc đàn anh trong giới và cơ bắp lý tưởng không ai có thể thoát khỏi bàn tay cậu hai Kim”

“Ực” – hắn đánh nước bọt khi nghe lịch sử của người vẫn đang ngủ trong khách sạn bên kia đường – “Ô. . ông chủ ~” – hắn quỳ xuống khóc lóc – “Tôi sai rồi”

“Cậu đụng vào ai không đụng lại đụng vào người nổi tiếng khó hiểu lập dị Kim JaeJoong là sao?” – ông chủ quát lên rồi khẽ nhìn quanh xem có ai nghe được lời đại nghịch bất đạo đó không.

“Tôi không biết mà, tôi chỉ sinh viên bình thường làm sao tôi biết mấy người đó là ai với ai chứ, huhu” – hắn nắm ống quần ông lắc lắc
“Theo kinh nghiệm giang hồ của tôi thì…. nhẹ cậu sẽ bị cắt lưỡi móc mắt, tứ chi bại liệt trở thành người thực vật. Còn nặng thì…. . ” – ông trầm ngâm trong con mắt ứ nước của hắn – “……chặt nát tòan thân gửi về quê nhà cho người thân”

—————————-End Flash Back——————

“Ông Chủ! Tôi xin ông mà…. . huhu…. tôi không muốn chết sớm đâu”

“Ngay khi còn kịp……hãy chạy đi. Càng xa càng tốt” – ông chủ quay lưng đi vào trong – “Nhanh lên trước khi tôi đổi ý”

“Ông chủ cám ơn ông” – hắn lau nước mắt nhanh chân chạy ra ngoài

“Sao ông lại giúp cậu ấy. Lỡ họ phát hiện ra chẳng phải chúng ta sẽ bị liên lụy sao?” – tên quản lý lo lắng hỏi

“Tôi chỉ làm những gì trong khả năng mình thôi, mà anh nghĩ cậu ta thóat được sao?” – ông chủ mỉm cười quay lại đống hồ sơ. Tất nhiên với vị chủ già này thì ông đã tính trước, một là bị chết hai là…. cho nên ông đưa ra kế sách này đúng là nhất cử lưỡng tiện. Dù sau này có xảy ra chuyện gì cũng không trách ông được. Đúng là người càng già càng cáo.

Chưa có thứ gì thóat khỏi tay của Kim JaeJoong dù cho cậu có bị chặt đứt hai tay đi chăng nữa, mãi mãi không.

Dinh biệt Kim

“Anh hai!”

“Susu đừng ồn anh con mới uống thuốc đó” – ông Kim ngôi bền mép giường nhìn đứa con trai yêu kiều mình đang ăn cháo

“Tìm ra chưa appa?” – Junsu hỏi

“Không biết nhưng appa ra lệnh rồi, không tìm ra trong vòng một tiếng nữa thì giết hết những gia đình nào mang tên Jung Yunho” – giọng ông vẫn ôn hòa

————————-Flash back——————-

JaeJoong cuối cùng cũng vươn vai thức dậy, cái đau ê ẩm bên dưới làm cậu lập tức khó khăn trong việc bước xuống giường. Đánh nhau từ nhỏ đến lớn dù bị chém nặng cỡ nào cũng chưa thấy đau đớn như lần này, tòan thân đỏ vì dấu hôn, hai đầu ngực thâm đen, hông thì bầm tím chứng tỏ đêm qua kịch liệt lắm. Cái thứ thuốc chết tiệt là thứ gì mà khiến cậu ra nông nổi này, lúc mơ hồ cậu chỉ cảm thấy bên dưới cứ âm ỉ khó chịu, muốn cái đó bức xé cơ thể cậu. Mà thôi không còn thời gian để nhớ mất chuyện đó.

Với tay lấy cái áo vest dưới sàn cậu gọi cho tùy tùng….

“Tụi bây đêm quần áo đến khách sạn…. “

“Dạ cậu hai!”


Sau khi thay trang phục mới, JaeJoong về dinh thự thẳng.

Trong phòng JaeJoong

“Jae rốt cuộc chuyện này là sao? Nói appa biết thằng nào làm?” – ông kim tức giận đập bàn

“Appa đừng nóng tính không tốt cho sức khỏe đâu” – cậu điềm nhiên nghỉ ngơi trên giường và để bác sỹ riêng chăm sóc những vết bầm trên người.

“Sao không nóng? Con đường đường là cậu hai Kim ai ai không biết. Đụng đến con đã là không tôn trọng nhà mình huống chi nó còn…. nằm trên con nữa. Khốn kiếp thật!” – ông bậm môi mình gầm gừ

Cốc Cốc

“Vào đi” – ông nói lớn

“Lão đại” – tên tùy tùng bước vào

“Sao rồi?” – ông hỏi

“Dạ đã điều tra bà chủ khách sạn và ông chủ quán sushi, họ đều diễn ta sơ sài về dung mạo. Riêng ông chủ quán nói hắn ta chỉ là bán thời gian nên không biết gì nhiều ngoài cái tên”

“Nó – tên – gì?”

“Dạ Jung Yunho”

———————–End Flash back————————


Rầm Rầm

“Xin lỗi anh tìm ai?” – một gã béo đeo kiếng mở cửa hỏi

“Mày có phải tên Jung Yunho không?” – hai tên mặc đồ đen thân xâm đầy hình hung dữ hỏi

“Dạ phải”

“Đi theo tao” – hai tên ấy lôi gã béo vào trong xe

Rầm Rầm

“Xin lỗi tìm ai?” – thằng nhỏ khỏang 17 tuổi mặc đồ hip hop trông có vẻ quậy phá

“Nhóc mày là Jung Yunho phải không?”

“Uhm có gì không mấy cha?”

Chưa nói gì họ nắm đầu nó quăng vào xe

Rầm Rầm

Sáng sớm thằng khốn nào phá nhà ông vậy hả?” – gã ở trần mặc xà lỏng thân hình đầy lông

“Jung Yunho là mày?”

“Ừ, là ông mày nè”

“Đánh nó rồi lôi lên xe”

Bốp Binh Bốp Binh

“Ê thằng kia lại đây tao hỏi chút” – tên to con quắc quắc

“D. . dạ vâng” – hắn rụt rè đi lại

“Đừơng này đi làm sao?” – tên to con đưa tờ giấy cho hắn

“A, anh đi thẳng qua hai con đường quẹo phải là tới” – hắn trả ngời dễ dàng vì trong tờ giấy là…. địa chỉ phòng trọ của hắn

“Ừ cám ơn mày” – tên to con vỗ vai hắn vài cái

“Không có gì” – hắn cười, thở phào nhẹ nhõm quay lưng bỏ đi

“Ê mày làm rớt đồ kìa” – tên to con lụm giúp thẻ sinh viên của hắn lên xem – “Jung Yunho”

“D…. d…. ạ……?”

“Tao đang tìm mày đấy” – tên to con nghiêng đầu mỉm cười

“Ực!”

END CHAP

Muốn nói gì nào ^^~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s